IMDB 7.8/10
Nuremberg : Russell Crowe và Rami Malek đối mặt với góc tối của lịch sử
Được đạo diễn và viết kịch bản bởi James Vanderbilt, bộ phim Nuremberg kể lại phiên tòa xét xử các nhà lãnh đạo Đức Quốc xã vào năm 1945. Với sự tham gia của Rami Malek, Russell Crowe và Michael Shannon, bộ phim lịch sử này được phân phối tại Pháp bởi Nour Films sẽ ra rạp vào ngày 28 tháng 1 năm 2026, ngay sau buổi chiếu ra mắt quốc gia được tổ chức vào ngày 27 tháng 1 nhân Ngày Quốc tế tưởng niệm các nạn nhân của Holocaust.

Được trình chiếu tại Liên hoan phim Toronto và tham gia tranh giải tại San Sebastián, bộ phim nhìn từ góc độ của bác sĩ tâm thần người Mỹ Douglas Kelley, người được giao nhiệm vụ đánh giá khả năng tâm thần của các bị cáo. Cuộc đối đầu giữa ông và Hermann Göring, nhân vật trung tâm của chế độ Đức Quốc xã, tạo nên một cuộc đối đầu tâm lý đặt ra câu hỏi về trách nhiệm cá nhân và tập thể.
Câu chuyện kể về cách Kelley bị cuốn vào một cuộc đấu trí, trong đó sự thao túng trở thành vấn đề trung tâm. Giữa các tài liệu lưu trữ, tái hiện và các cuộc đối thoại tập trung vào các vấn đề của Tòa án Nuremberg, bộ phim làm sáng tỏ một thời khắc quan trọng của luật pháp quốc tế.
Nhận định của chúng tôi về Nuremberg :
Nuremberg đi sâu vào một thời điểm lịch sử then chốt của thế kỷ XX, khi thế giới vẫn còn bàng hoàng trước quy mô của những tội ác do phát xít Đức gây ra và cố gắng xét xử điều không thể tin nổi đó. Thay vì dựng lại toàn bộ quá trình xét xử, bộ phim chọn một góc nhìn chặt chẽ hơn, gần như chênh vênh: đó là phân tích tâm lý của các bị cáo, đặc biệt là Hermann Göring.
Theo cách tiếp cận này, câu chuyện không chỉ đặt câu hỏi về hệ thống tư pháp mà còn khám phá bản chất con người trong những khía cạnh đáng lo ngại nhất, đặt ra câu hỏi rùng rợn: liệu những người đàn ông này có khác gì chúng ta hay chỉ là những kẻ giống hệt chúng ta? Phim mang phong thái cổ điển nhưng không bao giờ nhạt nhẽo, xen kẽ các cảnh trong phòng xử, những cuộc đối thoại căng thẳng và những phút giây nội tâm sâu lắng, giữ nhịp truyện đều đặn xuyên suốt từ đầu đến cuối.
Điều đặc biệt, bộ phim tận dụng bối cảnh lịch sử ngay thời điểm đó — ngay sau chiến tranh, khi thế giới bắt đầu nhận thức rõ hơn về những trại tập trung và diệt chủng — để truyền tải một cảm giác cấp thiết về đạo đức: việc xét xử diễn ra khi sự hiểu biết vẫn còn đang hình thành, trong sốc và ngỡ ngàng.
Phần tái hiện lịch sử trọn vẹn đúng với mục tiêu, không phô trương mà vẫn sống động qua các bối cảnh, trang phục, chi tiết thủ tục và đủ chân thực để khiến thời đại ấy không giống như một bảo tàng mà như một vết thương chưa lành. Về mặt hình ảnh, Nuremberg nổi bật nhờ chất lượng quay phim và ánh sáng: những không gian tối, sắc nét, khắc họa rõ nét khuôn mặt và xây dựng không khí ánh sáng tối, nơi sự thật không bao giờ tự nhiên xuất hiện mà cần phải đấu tranh, trong vẻ đẹp giản dị, không cần phô trương.
Nhưng chính các diễn viên mới là yếu tố tạo nên sức mạnh cho bộ phim. Russell Crowe thể hiện Hermann Göring với vẻ quyến rũ, đáng sợ, có khả năng chuyển từ vẻ ngoài thân thiện tính toán sang thái độ bạo lực đầy ẩn ý, đầy ấn tượng và thậm chí đôi khi bị xem là “quá đà” — nhưng chính sự quá mức đó nói lên một phần bộ mặt quái đản của vẻ ngoài bình thường, khả năng chiếm lĩnh không gian, lừa dối và thao túng.
Trong khi đó, Rami Malek thể hiện một bác sĩ tâm thần nội tâm, vừa quan sát, vừa bị mắc kẹt trong những gì anh khám phá ra: một người luôn tìm kiếm dấu hiệu của sự lệch lạc, vô nhân đạo, bất khả năng thích nghi, và cuối cùng đối mặt với những kết luận khiến người xem rùng mình. Thuyết luận của phim không chỉ dừng ở việc tìm hiểu “tại sao” mà còn tập trung vào “như thế nào”: làm thế nào những con người tưởng chừng lý trí, hòa nhập xã hội lại có thể đi xa đến mức tàn ác như vậy — và làm thế nào ý niệm về sự khác biệt cực đoan có thể sụp đổ.
Nuremberg chủ yếu hướng đến khán giả nhạy cảm với các câu chuyện lịch sử và những tác phẩm pháp lý đòi hỏi cao, ưu tiên suy nghĩ về đạo đức hơn là hành động kịch tính. Những ai yêu thích phim đối thoại, những cuộc đấu trí và các vấn đề triết lý về công lý, trách nhiệm, và ký ức sẽ tìm thấy trong tác phẩm này một trải nghiệm sâu sắc, nghiêm túc và kích thích tư duy. Phim đòi hỏi sự chú ý, lắng nghe và một tư duy mở để tiếp nhận, nhưng đền đáp lại bằng những câu hỏi nặng nề và ý nghĩa.
Ngược lại, những khán giả mong chờ một bộ phim xử án dễ hiểu, chi tiết hoặc mang đậm cao trào căng thẳng có thể sẽ cảm thấy xa lạ với tác phẩm này. Nuremberg không nhằm mục đích gây sốc hay giản lược các vấn đề phức tạp của lịch sử, mà chọn cách tập trung vào góc nhìn nội tâm hơn. Vì vậy, bộ phim phù hợp hơn với khán giả trưởng thành, tò mò và sẵn sàng tiếp nhận một phương pháp tiếp cận mang tính suy ngẫm nhiều hơn là trình diễn.
Nơi mà một số ý kiến phê bình tiếc nuối vì sự đơn giản hóa hoặc cường điệu hóa, Nuremberg bù đắp bằng sức mạnh biểu cảm, phong cách chính quy và khả năng biến một chương lịch sử thành trải nghiệm điện ảnh hấp dẫn và cần thiết, không dừng lại ở việc kể chuyện mà còn cảnh báo. Chúng ta rời khỏi rạp phim sau một cú sốc, không phải vì phim cố kể tất cả, mà vì dám đối diện với ý niệm khó chịu nhất: không có sự khác biệt căn bản nào giữa họ và những người bình thường, và chính điều đó khiến việc cảnh giác không phải là một lựa chọn nữa.
TRAILER